Unisex bắt nguồn từ đâu và vì sao nó nổi lên?
Trào lưu unisex, genderless fashion xuất hiện mạnh ở phương Tây như một phong trào phản kháng. Lý do đơn giản:
-
Thời trang phương Tây truyền thống: lịch sử phân chia rõ rệt — váy cho nữ, quần cho nam; corset, ren, đường cong nữ — quần, áo ôm, suit cho nam. Khi phân chia quá rạch ròi, phản ứng tất yếu sinh ra: một bộ phận thời trang muốn phá bỏ rào cản đó.
-
Unisex ra đời như một cách tuyên ngôn: phá vỡ khuôn khổ, xóa ranh giới giới tính, tôn vinh quyền tự do biểu đạt. Người ta thấy phụ nữ mặc suit đẹp; người ta bắt đầu thử cho đàn ông mặc váy, mặc ren, đưa phụ kiện “nữ” vào tủ đồ nam.
Ý nghĩa của unisex với phương Tây là chính trị và thẩm mỹ: một cách nói rằng “thời trang không nên bị giam trong giới tính”.
Ở Á Đông — thời trang vốn đã có “phi giới tính” trong truyền thống
Điều quan trọng mà nhiều người bỏ qua: Á Đông vốn có nền tảng trang phục gần như unisex từ lâu (áo choàng, giao lĩnh, kimono, hanbok, áo dài kiểu cổ). Tại sao?
-
Ảnh hưởng Nho Giáo, Phật Giáo: đề cao lễ nghi, trật tự, kín đáo hơn là khoe cơ thể; trang phục thiên về chức năng, biểu tượng hơn là khoe cá tính.
-
Mẫu áo truyền thống thường cùng cấu trúc cho nam và nữ, khác nhau ở màu sắc, họa tiết, phụ kiện chứ không ở cấu trúc cơ bản.
Nói cách khác, Á Đông không cần một phong trào unisex mạnh mẽ để đạt mục tiêu “xóa ranh giới” — vì bản thân văn hóa và trang phục truyền thống đã có sẵn điều đó. Thứ cần làm là phát huy lợi thế này khi hòa nhập với thời trang hiện đại, chứ không phải bắt chước phương Tây một cách máy móc.
Tại sao đàn ông trẻ chạy theo unisex/nổi loạn thời trang?
Ở đây mình không phủ nhận giá trị của việc muốn khác biệt. Nhưng hãy nhìn vào hai tầng ý nghĩa:
-
Tầng ý thức cá nhân: muốn biểu đạt tự do, muốn thoát khỏi khuôn khổ “phải trông đàn ông thế này”, muốn thuộc nhóm, muốn “ngầu”.
-
Tầng xã hội & kinh tế: K-pop, hip-hop, streetwear, influencers, mạng xã hội — tất cả thúc đẩy một hình mẫu ăn mặc cụ thể (oversize, chunky sneakers, tóc bồng bềnh, phụ kiện to). Khi ai đó thấy idol mặc, họ bắt chước để hòa nhập.
-
Mặc oversize mà không biết cân bằng tỷ lệ → trông luộm thuộm, giảm sự mạnh mẽ nam tính.
-
Đeo phụ kiện to nhưng không biết tinh chỉnh proportion → rối mắt.
-
Tóc dài bồng bềnh nhưng không chăm sóc, không phù hợp khuôn mặt → mất thẩm mỹ.
Vậy điều quan trọng trong thời trang nam giới là gì?
Ưu tiên: thoải mái, tối giản, gọn gàng. Tiếp theo là tự do thể hiện, nhưng có nguyên tắc.
Tủ đồ nền tảng: áo thun basic vừa vặn, sơ mi trắng, jeans hoặc chinos vừa vặn, 1 blazer/suit, 1 đôi sneaker sạch + 1 đôi giày da.
Khi muốn thử nghiệm: thêm 1–2 món unisex/oversize (áo khoác dài, hoodie oversize) nhưng giữ tỷ lệ và grooming.
Đầu tư cho cơ thể tốt hơn đầu tư cho trend: thân hình săn chắc + quần áo vừa vặn quan trọng hơn thời trang hàng hiệu và phụ kiện đắt tiền.
Kết luận: Đàn ông hiện đại – Hiểu chuẩn mực để tự do định hình phong cách
Thời trang, xét cho cùng, không chỉ là quần áo, mà là cách một người đàn ông tự nói lên bản sắc của mình với thế giới. Một người đàn ông hiện đại không cần phải chạy theo tất cả các xu hướng, cũng không cần phủ nhận thời trang unisex hay cá tính. Điều quan trọng là: hiểu mình, nắm chắc chuẩn mực, rồi tự do biến hóa để phong cách thực sự trở thành dấu ấn cá nhân – chứ không chỉ là cái bóng của xã hội.— Minh Đức



Nhận xét
Đăng nhận xét