Khi nhắc đến thời trang, nhiều người thường nghĩ ngay đến sự đa dạng, sáng tạo và những kiểu dáng bay bổng không giới hạn. Nhưng nếu nói riêng về thời trang nam giới, mọi chuyện lại không hẳn như
vậy. Nếu bạn muốn người khác đọc đúng thông điệp đó, trước hết hãy hiểu nguồn gốc của thứ bạn đang mặc và những luật bất thành văn xung quanh nó.
Nguồn gốc và trào lưu
Thời trang nam giới hiện đại, cái khung “trang trọng — thường ngày — streetwear” mà chúng ta nhìn thấy khắp nơi, có gốc rễ sâu từ phương Tây. Từ suit, linen, tới các quy tắc ăn mặc nơi công sở — tất cả đều được quy chuẩn hóa trong lịch sử phương Tây và dần trở thành ngôn ngữ toàn cầu. Khi suit trở thành “đồng phục” của giới công chức, doanh nhân, quyền lực — nó đồng thời ghi vào đầu chúng ta một logic rất đơn giản: trong nghi thức trang trọng, đàn ông mặc suit.
Vào thế kỷ gần đây, thời trang bùng nổ — unisex, streetwear, athleisure, avant-garde… Phụ nữ có thể mượn items nam một cách dễ dàng: suit, crop-top, sneakers, boots — và thường được khen ngợi là cá tính, hiện đại. Unisex mở rộng lằn ranh thẩm mỹ, phá bỏ nhiều quy chuẩn cũ. Nhưng sự mở rộng đó không đồng đều giữa hai giới.
Thực tế: đàn ông có ít lựa chọn hơn
Dù có nhiều phong cách trên sàn diễn, đời thực vẫn có luật ngầm cho đàn ông:
-
Sự kiện trang trọng → Suit (hoặc trang phục nghi lễ tương đương). Ít khi bạn thấy một người đàn ông đi đám cưới, phỏng vấn xin việc, ký hợp đồng quan trọng — mặc gì khác ngoài suit hay trang phục công sở lịch sự.
-
Cuộc sống hàng ngày → Công thức chung được chọn là: áo thun basic, quần jeans/chinos, hoodie, sneaker. Đơn giản, tiện dụng, ít bị đánh giá.
-
Trang phục truyền thống ở Á Đông → Hiếm khi sử dụng. Đàn ông chỉ mặc trong dịp lễ nghi đặc biệt, không dùng thường ngày.
Vậy có nghĩa là: đàn ông không thực sự “tự do mặc mọi thứ” như phụ nữ. Phạm vi an toàn của đàn ông nhỏ hơn — và xã hội có lý do để duy trì nó (dù lý do đó là định kiến).
Tại sao sự phân biệt này kéo dài — nguồn gốc sâu xa
Đây không chỉ là “mốt” hay “thời trang”. Nó bắt nguồn từ các cấu trúc xã hội:
-
Định kiến về vai trò giới: Nam phải là người chủ động, cung cấp, bảo vệ — hình ảnh ấy được phản chiếu qua trang phục gọn gàng, có cấu trúc.
-
Kỳ vọng về nghiêm túc và uy tín: Trong bối cảnh công việc và sự kiện quan trọng, quần áo của đàn ông phải “đảm bảo” tính nghiêm túc. Suit làm điều đó hiệu quả.
-
Áp lực văn hóa: Ở nhiều xã hội Á Đông, đàn ông còn chịu thêm áp lực “đừng màu mè”, “đừng nổi bật thái quá” — bởi vì khác biệt dễ bị hiểu sai, thậm chí gây mất uy tín.
Tạm kết: unisex không đồng nghĩa vô giới, phá cách cũng cần có nền tảng
Unisex là bước tiến, mở ra không gian cho cả hai giới thử nghiệm. Nhưng với đàn ông, việc phá vỡ giới hạn đó không nên là bước nhảy vội. Trước khi thử nghiệm váy, phụ kiện nữ tính hay những chi tiết quá nổi, hãy nắm chắc nền tảng: fit, tông màu, sự gọn gàng, thái độ — rồi mới đến việc thử nghiệm.
Đây là phần mở đầu. Ở phần 2, tôi sẽ bàn sâu hơn về cách thời trang nam giới hiện đại đang dịch chuyển theo hướng nào – giữa phương Đông và phương Tây, giữa cổ điển và hiện đại – và quan trọng hơn, cách chúng ta chọn một phong cách vừa hợp với mình, vừa giữ được sự nam tính.— Minh Đức


Nhận xét
Đăng nhận xét