“Hỡi Shamash, xin hãy nghe ta, nghe ta, hỡi Shamash, cho tiếng ta được cất lên.
Ở trong thành này, con người chết đi với trái tim nặng trĩu, con người gục ngã với tuyệt vọng trong lòng.
Ta đã nhìn qua bức tường thành và thấy những xác người trôi nổi trên dòng sông – và ta biết số phận ta cũng sẽ thế thôi.
Quả thật, ta biết rõ điều đó, bởi kẻ cao lớn nhất cũng chẳng thể chạm tới trời, và kẻ vĩ đại nhất cũng chẳng thể ôm trọn đất.
Vậy nên, ta sẽ tiến vào miền đất ấy:
Bởi ta chưa khắc tên mình trên gạch ngói theo định mệnh đã sắp đặt,
ta sẽ đi tới miền đất nơi người ta đốn hạ cây tuyết tùng.
Ta sẽ ghi dấu tên mình nơi những tên tuổi vĩ đại được lưu truyền;
và nơi nào chưa có tên ai được khắc, ta sẽ dựng lên bia đá dâng hiến các thần.”
Quả thật, ta biết rõ điều đó, bởi kẻ cao lớn nhất cũng chẳng thể chạm tới trời, và kẻ vĩ đại nhất cũng chẳng thể ôm trọn đất.
Vậy nên, ta sẽ tiến vào miền đất ấy:
Bởi ta chưa khắc tên mình trên gạch ngói theo định mệnh đã sắp đặt,
ta sẽ đi tới miền đất nơi người ta đốn hạ cây tuyết tùng.
Ta sẽ ghi dấu tên mình nơi những tên tuổi vĩ đại được lưu truyền;
và nơi nào chưa có tên ai được khắc, ta sẽ dựng lên bia đá dâng hiến các thần.”
Đó là những lời vị vua thành Uruk đã cất lên cầu khẩn thần Shamash trước khi bước vào rừng tuyết tùng đối mặt với quái vật Humbaba. Vì ông ta đã sống quá lâu trong ngôi thành của mình, ông ta hiểu rằng sống an toàn chỉ là một cái chết chậm rãi, còn ra đi, chiến đấu, khắc tên mình vào thử thách mới là cách để một người đàn ông sống thật sự.
Đàn ông hôm nay cũng vậy. Không có con quái vật Humbaba nào đe dọa chúng ta nữa, nhưng có những thử thách của thời đại – nỗi sợ thất bại, nỗi lo mất việc, áp lực gia đình, sự cám dỗ của cuộc sống tiện nghi. Nếu ta không dám bước ra, thì bản chất đàn ông trong ta cũng dần chết đi.
Chúng ta đang chết mòn
Có một sự thật mà tôi tin bất kỳ người đàn ông nào cũng cảm nhận được:Ổn định cần thiết, nhưng ổn định mãi thì chết dần chết mòn.Phụ nữ thường mong muốn người đàn ông của mình có một cuộc sống an toàn, thu nhập chắc chắn, gia đình êm ấm. Điều đó hoàn toàn dễ hiểu, vì phụ nữ cần sự bảo vệ và yên tâm. Phụ nữ sinh ra để duy trì gia đình và chăm sóc con cái. Còn nếu đàn ông chỉ biết chọn sống an toàn, chỉ quanh quẩn với công việc đủ sống, cuộc đời bình lặng không có thử thách… thì sớm muộn gì anh ta cũng sẽ đánh mất chính bản chất đàn ông trong mình.
Vì sao đàn ông ngày nay ít mạo hiểm hơn?
Chúng ta đang sống trong một xã hội mà mọi thứ đều hướng đến sự “an toàn”.- Giáo dục dạy chúng ta phải vâng lời, thi cử điểm cao để có công việc ổn định, chứ không dạy cách đối mặt với rủi ro.
- Xã hội vận hành trên nguyên tắc tối ưu sự an toàn: bảo hiểm, công việc văn phòng, lộ trình sự nghiệp định sẵn.
- Áp lực tài chính và trách nhiệm gia đình khiến đàn ông sợ ngã, sợ mất, sợ sai.
- Công nghệ, mạng xã hội và game đem lại niềm vui tức thì, khiến nhiều người không còn nhu cầu bước ra ngoài thử thách thật sự.
Ổn định là bến đỗ, không phải hành trình
Ổn định có giá trị. Nó cho gia đình ta mái nhà, cho vợ con sự yên tâm. Nhưng đó chỉ nên là nền tảng để đàn ông bước ra ngoài vùng an toàn, đối mặt thử thách, mở rộng tầm vóc của mình.Một người đàn ông chỉ biết an phận sẽ dần trở nên vô vị trong mắt chính bản thân và cả người phụ nữ bên cạnh mình. Nhưng người đàn ông vừa biết giữ nền tảng ổn định, vừa dám mạo hiểm với tương lai – đó mới là người khiến phụ nữ ngưỡng mộ, khiến đàn ông khác nể trọng, và quan trọng nhất: khiến bản thân anh ta cảm thấy sống có ý nghĩa.
Lời kết
Đàn ông sinh ra không phải để trốn mãi trong cái kén an toàn. Thử thách, mạo hiểm, dấn thân – đó là con đường để ta tìm lại sức mạnh nam tính, tìm lại sự tự do và khát vọng sống. Ổn định là cái neo, nhưng nếu chỉ neo thuyền ở bến, con tàu sẽ mục nát. Đàn ông phải ra khơi. Giống như vua Gilgamesh năm xưa, chúng ta phải dấn thân để khắc tên mình ở những nơi chưa ai dám đặt chân đến.Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc hết bài viết này. Nếu bạn đang trên hành trình trở thành phiên bản sâu sắc hơn của chính mình, tôi hy vọng có thể đồng hành cùng bạn.
— Minh Đức

Nhận xét
Đăng nhận xét