Lý Do Tôi Lập Ra Trang Blog Này



Bước qua tuổi 30, tôi nhận ra mình đã thật sự bước sang một chương mới của cuộc đời. Không phải kiểu "trưởng thành" như mọi người kỳ vọng, nhưng đủ để nhìn lại quãng đường đã qua và tự hỏi:
Mình đang sống vì điều gì?
Tôi mở trang blog vì vài lý do rất đơn giản nhưng mang nhiều trăn trở bấy lâu.

Thứ nhất: để thoát khỏi sự lập trình.

Xã hội có sẵn một con đường cho mọi người: học, làm, cưới, mua nhà, mua xe rồi… tiếp tục. Con đường đó an toàn, nhưng nhiều khi không phải là con đường của mình. Tôi không muốn để cuộc đời mình trôi theo tập tin mặc định. Tôi muốn lựa chọn, chịu trách nhiệm và sống có mục đích.

Thứ hai: để tìm và thể hiện rõ sứ mệnh.

Một cuộc sống chỉ làm việc để kiếm miếng ăn và chỗ ngủ là không đủ. Tôi muốn tìm ra lý do mình thức dậy mỗi sáng — cái khiến tôi thấy mọi ngày đều có ý nghĩa. Không phải một câu trả lời phù phiếm, mà là một sứ mệnh đủ thực tế để dẫn đường, đủ lớn để kích thích mình tiến lên.

Thứ ba: để ghi lại và truyền lại những điều có giá trị.

Tôi đọc sách, nghe những người đi trước, thất bại, vấp ngã, và chiêm nghiệm. Những thứ đó không nên chỉ ở trong đầu tôi. Ghi lại giúp tôi hệ thống hóa suy nghĩ; chia sẻ giúp người khác rút ngắn con đường. Nếu một câu chữ, một trải nghiệm hay một quan điểm giúp một người trẻ bớt lạc lối, thì việc viết là xứng đáng.

Thứ tư: để xây dựng một tư tưởng hành động cho đàn ông hiện đại.

Tôi tin vào bốn bản năng cốt lõi mà đàn ông cần khơi dậy:
Chiến đấu — Xây dựng — Bảo vệ — Chu cấp.
Đó không phải là lời kêu gọi quay về một hình mẫu lỗi thời, mà là nhắc lại bản năng trách nhiệm, năng lực và phẩm chất. Tôi muốn viết để cho thế hệ đàn ông trẻ thấy rõ lộ trình: không phải để áp đặt, mà để gợi ý — rèn luyện sức mạnh thể chất, tư duy, lòng can đảm và trách nhiệm với bản thân lẫn người khác.

Thứ năm: để không bước qua đời như một cái bóng.

Tôi không muốn một cuộc đời trôi qua chỉ với những ký ức lặng lẽ trong góc căn phòng. Tôi muốn để lại dấu ấn — dù nhỏ — trên con đường mình đi. Những dự án, những mẩu tư tưởng, những trải nghiệm được ghi chép sẽ là minh chứng rằng tôi đã từng tồn tại với ý thức và mục đích.

Và cuối cùng: để đồng hành.

Blog này cũng là cam kết của tôi với chính mình: rằng những chặng đường tiếp theo sẽ không còn là sự lặp lại vô hồn, mà sẽ là những hành trình mới – ý nghĩa hơn, tỉnh thức hơn.

Tôi viết, không phải vì tôi đã biết hết câu trả lời. Tôi viết, vì tôi đang trên đường tìm kiếm – và hy vọng có những người khác sẽ đồng hành cùng tôi.


— Minh Đức
Sống chậm, sống thật, sống sâu.

Nhận xét